Một ngày lạc bước tại “vùng cấm” Rik Vip ở Hưng Yên
Nắng Hưng Yên những ngày cuối hạ không gay gắt như cái vẻ chói chang của phố thị, mà nó nhuộm một màu vàng đục, bàng bạc lên những con đường dẫn vào khu vực mà người ta vẫn kháo nhau là “thế giới ngầm” Rik Vip. Tôi đã dành trọn một ngày ở đó, không phải để tìm kiếm vận may trên những vòng quay ảo ảnh, mà để quan sát cái cách mà thời gian trôi qua trong một không gian bị bao phủ bởi những dãy màn hình và khói thuốc.
Không gian của những giấc mơ treo

Khu vực này nằm khuất sau những dãy nhà ống san sát, một lối vào hẹp chỉ vừa đủ cho hai chiếc xe máy tránh nhau. Bước qua cánh cổng sắt hoen gỉ, không khí thay đổi đột ngột. Mùi cà phê cháy quyện với mùi điều hòa phả ra từ những chiếc máy tính chạy quá tải tạo nên một thứ hỗn hợp đặc quánh, khó tả. Ở đây, ánh sáng mặt trời bị cự tuyệt. Những tấm rèm nhung dày cộp che kín mít, chỉ để lại những vệt sáng lờ mờ đủ để soi rõ những khuôn mặt đang dán chặt vào màn hình.
Tôi ngồi ở góc quán, lặng lẽ quan sát. Những thuật ngữ quen thuộc của dân “cày” Rik Vip bay nhảy trong không gian: “lên cầu”, “cháy nick”, “bơm vốn”, “xả cầu”. Người ta gọi đó là những “mã lệnh” để thay đổi cuộc đời, nhưng thực tế, đó chỉ là cách họ tự an ủi mình trước những con số nhảy múa trên màn hình. Một gã đàn ông ngồi cạnh tôi, tay run run cầm điếu thuốc, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào biểu đồ đỏ rực.
Chuyện của những người “vào cuộc”
Có một người đàn ông trung niên, tôi tạm gọi là anh Hùng, người đã ngồi ở vị trí đó từ lúc bình minh vừa hé rạng. Anh không nói gì, chỉ thỉnh thoảng chửi thề một tiếng khẽ khàng khi biểu đồ đi ngược với dự đoán. Anh kể, nhà anh ở ngay thị xã Hưng Yên, vợ con vẫn đợi cơm ở nhà, nhưng cái “khu vực Rik Vip” này như có một lực hút nam châm. “Vào đây cả ngày, mất thời gian, mất cả tiền, nhưng cái cảm giác hồi hộp chờ đợi vòng quay nó như chất gây nghiện, khó dứt lắm chú ạ,” anh cười nhạt, nụ cười buồn bã như màu nắng ngoài kia.
Ở đây, khái niệm thời gian bị bóp méo. Không ai quan tâm đến việc ngoài kia là giờ ăn trưa hay đã xế chiều. Chỉ có những đợt sóng của các con số, những lệnh “nạp thẻ” được thực hiện một cách bản năng. Sự tĩnh lặng ở đây không phải là bình yên, mà là sự im lặng đầy áp lực của những người đang đánh cược với tương lai của chính mình.
Vết cắt giữa ảo và thực

Tôi nhớ đến câu thơ của Xuân Diệu: “Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm”. Thế nhưng, trong căn phòng này, chiều hôm đã đến từ lâu, và mùa màng cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Hưng Yên bên ngoài có cánh đồng nhãn chín muộn, có những làng nghề truyền thống tất bật, nhưng ở “vùng cấm” này, mọi thứ chỉ xoay quanh một trục duy nhất: sự may rủi. Có những người vào đây với túi tiền đầy, rời đi trong dáng vẻ lầm lũi; cũng có những người ngồi im như tượng, chỉ để tiêu tốn những đồng bạc cuối cùng vào một hy vọng hão huyền.
Khi hoàng hôn đổ bóng dài xuống những con phố Hưng Yên, khu vực này mới bắt đầu nhộn nhịp hơn một chút khi người ta tan tầm và đổ xô về. Ánh sáng từ màn hình hắt lên những khuôn mặt, làm lộ rõ những nếp nhăn của sự mệt mỏi và khao khát. Không có vinh quang nào ở đây, chỉ có những bài học đắt giá được trả bằng mồ hôi và nước mắt. Những người rời khỏi đó thường vội vã, họ không muốn nhìn lại căn phòng, không muốn nhìn lại chính mình trong những giờ phút lầm lạc.
Tôi bước ra ngoài, hít một hơi thật sâu cái không khí buổi tối của Hưng Yên. Tiếng còi xe xa xa, tiếng trẻ con nô đùa trên đường phố thật sống động và thực tế. “Vào khu vực Rik Vip cả ngày” không chỉ là việc mất đi một khoảng thời gian, mà là sự đánh đổi một ngày của cuộc đời để nhận ra rằng: cuộc sống thực sự nằm ở ngoài kia, nơi có gió, có nắng, và những giá trị không bao giờ nằm trong một mã code hay một vòng quay may rủi.